Thứ Bảy, 26 tháng 9, 2009

TÂM BÌNH THƯỜNG

Lầu trăng quán mặc chiều vàng
Thềm hoa lá trổ hương loan vách chùa
Khuya tàn rồi lại tàn khuya
Câu kinh Tịnh độ bao mùa nhiếp tâm
Niềm im lặng lắng sâu trầm
Rõ ràng thường biết chẳng xâm phạm gì
Đơn sơ mở lượng từ bi
Mở ra bao chuyện cũng tùy duyên thôi
Dưới kia phố biển sóng dồi
Dấu chân trên cát nhòa trôi vô thường
Nên về vui với thiên lương
Đói ăn mệt ngủ bình thường tâm ca.

TÂM NHIÊN

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét